Cuốn sách tôi đang đọc về trà

Sáng nay, sương mù từ đỉnh núi tràn xuống thung lũng, làm mờ đi những rặng chè xanh mướt phía xa. Tôi ngồi trên hiên nhà, trên tay là cuốn sách cũ kỹ về những mùa trà, cạnh bên là ấm trà Vân Đỉnh vừa pha xong. Khói trà mỏng mảnh quyện vào luồng không khí lành lạnh, mang theo hương cốm non đặc trưng của những búp chè Thái Nguyên vừa độ thu hái. Đọc sách về trà, đôi khi tôi thấy mình như đang lạc vào một cuộc đối thoại không lời với đất đai và những người làm trà tảo tần.

Khi chữ nghĩa chạm vào vị chát ngọt

Tác giả viết về trà như viết về một người tri kỷ. Có những trang sách mô tả tỉ mỉ tiếng lá chè reo trong chảo gang khi người nghệ nhân sao trà. Tôi đọc đến đâu, lại nhớ đến cái mùi hăng hắc, nồng đượm của nhựa lá quyện trong hơi nóng tại xưởng. Trà không phải là thứ gì đó xa vời để trưng trổ hay nâng lên đặt xuống theo những nghi thức rườm rà. Trà là câu chuyện của đất, của nắng, của những giọt sương đêm đọng lại trên búp chè non. Khi đọc về cách cảm nhận một chén trà, tôi nhận ra rằng vị chát đầu lưỡi chính là cái “đanh” của sự sống, còn hậu ngọt đọng lại trong cổ họng chính là sự dịu dàng mà thiên nhiên ban tặng cho người biết kiên nhẫn.

Lặng lẽ bên những đồi chè

Có một chương sách nói về sự tĩnh lặng. Người ta thường tìm đến trà khi muốn trốn khỏi sự ồn ã, nhưng trà thực chất là để ta đối diện với chính mình rõ hơn. Ở Thái Nguyên, những đồi chè không biết nói, nhưng chúng kể chuyện qua từng vụ mùa. Tôi gấp cuốn sách lại, nhìn ra ngoài khung cửa, thấy những luống chè nối đuôi nhau chạy dài tít tắp. Chẳng cần những giáo điều về trà đạo, chỉ cần một ấm trà nóng, một không gian đủ thoáng để hít thở mùi đất ẩm, và một tâm thế không vội vã. Đó mới là lúc trà thực sự bắt đầu lên tiếng, kể cho ta nghe về những vất vả của người sao trà, về những nắng mưa đã thấm vào từng lá nhỏ.

Trà là đời sống, không phải bảo tàng

Nhiều người hỏi tôi rằng, đọc sách trà thì có giúp trà ngon hơn không? Tôi nghĩ là có, nhưng không phải vì kiến thức, mà vì sự thấu hiểu. Khi biết được mỗi búp chè phải trải qua bao nhiêu công đoạn vò, bao nhiêu lần canh nhiệt mới giữ được cái sắc xanh tự nhiên, ta sẽ nâng niu chén trà trên tay hơn. Trà không nên là một món đồ trong bảo tàng, bị đóng khung trong những quy tắc. Trà nên nằm trên bàn làm việc, trên bàn trà của những người bạn cũ, trong những buổi chiều nhìn nắng tắt dần sau rặng núi. Trà là sự tử tế, là cái cách ta rót đầy chén cho người đối diện, không phân biệt sang hèn.

Khép lại cuốn sách, tôi nhận ra mình chẳng cần tìm kiếm thêm chân lý nào xa xôi. Trà vẫn ở đó, ngay trong ấm Vân Đỉnh đang tỏa hương dịu dàng. Có lẽ, cuốn sách hay nhất về trà chính là cuộc đời mà ta đang sống, nơi mỗi sớm mai thức dậy, ta vẫn được uống một chén trà thật, để thấy mình vẫn chạm được vào đất, vào gió, và vào cái hậu ngọt thanh tao sau những chát nồng của đời người.


}