Trước khi có hộp trà trên bàn, có đôi tay hái dưới sương.
Sáng trên đồi
Người hái đi khi trời còn tối nhạt. Túi, nón, bàn tay quen đường giữa các hàng chè. Họ không nói nhiều. Công việc đòi hỏi mắt và nhịp — chọn búp, ngắt nhanh, giữ lá không bị vò nát.
Sương làm lạnh ngón tay. Nhưng muộn hơn một chút, nắng sẽ vào, và chè khác đi.
Giữa ngày và áp lực mùa
Mùa chính vụ, đồi đông hơn. Cần nhanh mà vẫn chuẩn. Mưa đến thì mọi kế hoạch phải đổi. Nghề hái chè sống với thời tiết nhiều hơn với đồng hồ.
Đôi khi thu nhập của cả nhà phụ thuộc vào những ngày như thế — vì vậy mỗi búp đều đáng được trân trọng.
Chiều về
Lá được đưa về nơi sao. Người hái kết thúc một vòng, người sao bắt đầu vòng khác. Chuỗi ấy nối liền đến tách trà của bạn.
Khi uống, nếu nhớ đến một buổi sáng trên đồi, bạn đang uống cả một ngày lao động — không chỉ một vị ngon.
