Nếu phải chọn vài chữ để neo mình lại, chúng tôi chọn: thật — chậm — sâu.
Thật
Thật là không tô vẽ nguồn gốc. Không biến đồi chè thành bối cảnh trang trí. Không kể chuyện người làm trà như nhân vật trong quảng cáo.
Thật cũng là dám nói: hôm nay trà này hợp uống nhẹ; hôm khác nên để nguội một chút. Thật là tôn trọng người đọc bằng sự rõ ràng.
Chậm
Chậm để biên tập kỹ. Chậm để nếm lại trước khi viết. Chậm để không biến trà thành thứ phải “tiêu thụ” cho xong.
Chúng tôi tin nhịp chậm không làm mất hiện đại. Nó làm hiện đại dịu lại đủ để thở.
Sâu
Sâu là muốn hiểu vùng chè hơn một cái tên. Muốn giữ những bài viết có thể đọc lại sau vài năm mà vẫn đúng.
Vân Đỉnh không theo đuổi việc nói hết mọi thứ trong một ngày. Chúng tôi theo đuổi việc mỗi chữ để lại đều đáng được giữ.
