Những cuộc trò chuyện đầu tiên về trà

Bên bếp lửa xao chè còn đượm than đỏ, giữa những chén nước xanh sánh như mật ong rừng, chúng tôi đã học cách lắng nghe những bài học đầu tiên — không phải từ sách vở, mà từ chính những người cả đời sống cùng cây chè Thái Nguyên.

I. Căn bếp nhỏ dưới chân đồi La Bằng

Trước khi Vân Đỉnh Trà có tên gọi, trước khi những bài viết đầu tiên được định hình trên trang giấy, chúng tôi đã dành nhiều tháng rời bỏ phố thị để tìm về các làng nghề.

Cuộc trò chuyện đầu tiên mà chúng tôi ghi nhớ sâu sắc diễn ra vào một buổi chiều muộn tại La Bằng, dưới chân dãy Tam Đảo. Căn nhà gỗ của vị nghệ nhân đã ngoài bảy mươi tuổi nằm lọt thỏm giữa những triền chè xanh tắp. Căn bếp nhỏ thơm nức mùi chè vừa xao xong, khói bếp quyện với sương núi mỏng dạo quanh mái tranh.

Không có bàn trà đắt tiền, không có bộ dụng cụ cầu kỳ. Vị nghệ nhân rót trà từ một chiếc ấm tích bằng gốm thô vào những chiếc chén hạt xoài quen thuộc của vùng quê trung du.

“Các chú về đây tìm hiểu về trà để viết bài hay để làm gì?” — Ông vừa miết nhẹ mép chén trà, vừa hỏi.

Chúng tôi đáp: “Chúng cháu muốn tìm hiểu xem điều gì thực sự làm nên cái ngon của trà Thái Nguyên, để viết lại cho đúng, cho đủ.”

Ông cụ mỉm cười, ánh mắt nhìn ra khoảng sân gạch rợp bóng chè:

“Nếu muốn viết đúng, thì phải quên hết mấy cái từ bóng bẩy trên mạng đi. Trà ở đây không có phép thuật. Cây chè sống nhờ đất feralit, uống nước nguồn Tam Đảo, ngấm cái nắng oi mùa hè và cái lạnh xé da mùa đông. Người làm trà chỉ là kẻ đi theo chăm sóc, lượm lặt cái tinh túy của đất trời rồi đem xao trên lửa ấm. Làm trà, cực nhất là chỗ phải chân thật.”

II. “Lửa tĩnh thì trà mới tĩnh”

Trong những cuộc trò chuyện tiếp theo ở Tức Tranh, Trại Cài hay Tân Cương, bài học về sự “chân thật” và “kiên nhẫn” cứ lặp đi lặp lại như một sợi chỉ đỏ xuyên suốt.

Một bác gái có ba mươi năm kinh nghiệm xao trà thủ công ở Phúc Trìu vừa đảo đều tay trong tôn xao nóng rực, vừa chia sẻ với chúng tôi về nhịp điệu của lửa:

“Mỗi lứa chè hái về là một tính nết khác nhau. Chè hái ngày nắng gắt thì lá giòn, lửa phải dịu; chè hái ngày nhiều sương thì ẩm, lửa phải đều và dai. Người xao chè vội vàng, tâm không tĩnh thì lửa sẽ hỗn. Lửa hỗn thì búp chè cháy mép, nước trà rót ra sẽ đỏ và vị chát gắt.”

Bác dừng tay một chút, nhìn lứa chè bắt đầu xoăn lại, tỏa ra mùi hương cốm nhẹ nhàng:

“Trà cũng như con người vậy. Phải qua trải nghiệm, qua thử thách của lửa nung thì cái ngọt mới đọng lại sâu ở hậu vị. Người thưởng trà sành không phải vì họ uống được trà đắt tiền, mà vì họ cảm được cái tâm của người làm trà gửi gắm trong đó.”

Những lời chia sẻ mộc mạc ấy đã đánh thức chúng tôi.

Chúng tôi nhận ra rằng, suốt một thời gian dài, ngành trà đã bị bao phủ bởi quá nhiều lời quảng cáo hoa mỹ nhưng rỗng tuếch. Người ta mải mê bàn về giá cả, về những danh xưng “đệ nhất”, mà quên mất rằng giá trị thực sự của trà nằm ở sự tỉ mỉ của đôi bàn tay, ở sự am hiểu về thổ nhưỡng và ở cái “tĩnh” của người làm nghề.

III. Lời hứa bên ấm trà nhạt nước

Khi đêm xuống muộn trên đồi chè, ấm trà trên bàn đã qua năm, sáu lần chêm nước sôi. Vị chát đậm ban đầu đã nhường chỗ cho một vị ngọt thanh nhẹ, dịu dàng đọng lại rất lâu nơi cổ họng.

Trong không gian tĩnh mịch ấy, những cuộc trò chuyện không còn là những câu hỏi và trả lời đơn thuần. Đó đã trở thành cuộc đối thoại giữa những người trân trọng di sản và những người đang gìn giữ di sản.

Chúng tôi hứa với các nghệ nhân:

  • Sẽ không thần thánh hóa hay bóp méo giá trị của trà Thái Nguyên: Mọi thông tin về vùng trồng, quy trình chế biến, đặc tính thổ nhưỡng sẽ được ghi chép lại một cách minh bạch, chính xác và khoa học nhất.

  • Sẽ trả lại sự tôn nghiêm cho từng vùng đất: Không gom tất cả vào một tên gọi chung chung. Mỗi vùng chè La Bằng, Tức Tranh, Trại Cài, Phúc Thuận… sẽ có một vị trí trang trọng riêng trong hệ thống tri thức của Vân Đỉnh Trà.

  • Sẽ là người kể chuyện kiên nhẫn: Đưa những câu chuyện đời, chuyện nghề mộc mạc nhưng giàu chiều sâu này đến với những người thưởng trà thực thụ — những người tìm kiếm sự chân thật thay vì những lời hoa mỹ.

IV. Nền móng cho một hành trình

Những cuộc trò chuyện đầu tiên ấy đã trở thành những viên gạch đầu tiên đặt móng cho Vân Đỉnh Trà.

Nó định hình nên thái độ của chúng tôi khi viết bất kỳ một bài viết nào trong Thư viện trà hay Vùng chè Thái Nguyên: Luôn lắng nghe từ thực tế, tôn trọng sự thật và giữ trọn sự khiêm nhường.

Ấm trà có thể nhạt nước sau nhiều lần rót, nhưng những bài học và cảm xúc từ những cuộc trò chuyện đầu tiên ấy vẫn luôn vẹn nguyên, làm kim chỉ nam cho mọi bước đi của Vân Đỉnh Trà trên hành trình dài phía trước.

Thái Nguyên, ghi chép từ nhật ký thương hiệu.

Vân Đỉnh Trà