Có những buổi chiều, khi màn sương mù vừa kịp ôm lấy những vạt đồi, người ta thèm một thứ gì đó trầm lắng. Không phải cái thanh tao, tươi mới của búp trà Thái Nguyên vừa sao xong còn vương mùi hương cốm non, mà là một thứ trà có độ dày, có chiều sâu của đất và thời gian. Đó là lúc người ta gọi tên Phổ Nhĩ.
Sự chuyển mình lặng lẽ dưới bóng núi
Nếu trà Thái Nguyên là khúc ca của mùa xuân rạng rỡ, thì Phổ Nhĩ lại giống như một bản nhạc trầm mặc của rừng già. Phổ Nhĩ không phải là loại trà để người ta vội vàng thưởng thức ngay khi vừa hái. Nó bắt đầu từ những lá trà cổ thụ vùng Vân Nam, được hái, được làm khô, và sau đó là một cuộc hành trình dài đằng đẵng. Phổ Nhĩ là loại trà được lên men một cách tự nhiên hoặc có sự can thiệp của con người để đẩy nhanh quá trình chuyển hóa, tạo nên một hương vị mà người ta thường gọi là “vị của thời gian”.
Hai mảnh ghép đối lập của một cái tên
Người ta thường chia Phổ Nhĩ thành hai dòng chính, như hai sắc thái sáng tối của một bức tranh. Phổ Nhĩ sống – tức là trà chưa qua giai đoạn ủ men nhân tạo, lá trà còn giữ được sắc xanh, xanh đen, hương vị mạnh, tươi tắn và có phần hơi gắt gỏng của sự trẻ trung. Theo năm tháng, trà sống sẽ tự lên men chậm rãi, chuyển dần sang màu hổ phách, vị dịu lại và hậu ngọt sâu lắng hơn. Ngược lại là Phổ Nhĩ chín, loại trà đã được các nghệ nhân “đánh thức” qua quá trình lên men cưỡng bức trong môi trường kiểm soát. Trà chín có sắc nước đỏ sẫm như màu của gỗ mục sau mưa, hương vị mang hơi hướm của đất, của thảo mộc và cảm giác êm mượt nơi đầu lưỡi ngay từ lần thử đầu tiên.
Vì sao trà lại cần thời gian?
Điểm thú vị nhất của Phổ Nhĩ nằm ở chỗ: trà càng cũ càng quý. Khác với những loại trà xanh cần uống tươi để giữ trọn hương cốm, Phổ Nhĩ là thứ trà mà người ta để dành cho những ngày nắng nhạt hay những đêm trở gió. Qua mỗi năm, những phân tử trong lá trà không mất đi mà lại biến đổi, tạo nên tầng hương mới: nồng nàn hơn, sâu hơn và đầy đặn hơn. Đó không phải là sự hỏng hóc, mà là sự trưởng thành của một kiệt tác thiên nhiên.
Tìm lại sự tĩnh tại trong chén trà
Tại Vân Đỉnh Trà, chúng tôi yêu những búp trà Thái Nguyên xanh mướt, yêu cái cảm giác chát ngọt dìu dịu nơi cổ họng mỗi sáng mai thức dậy. Nhưng chúng tôi cũng trân trọng Phổ Nhĩ, bởi nó nhắc nhở ta về sự nhẫn nại. Uống một chén Phổ Nhĩ, là lúc ta học cách buông bỏ sự vội vàng, để cho những làn khói mỏng manh dẫn lối, để thấy tâm hồn mình cũng cần có lúc được nghỉ ngơi, được lặng lẽ như cách mà trà đang chuyển mình trong vách núi. Không cần cầu kỳ hay nghi thức, chỉ cần một ấm trà, một không gian đủ tĩnh, là đủ để thấy đời sống này vẫn còn bao điều đáng để nâng niu.
